Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2013

Kỷ niệm ngày 27/7/2013 - Cảm xúc ở thành Quảng Trị



CẢM XÚC Ở THÀNH QUẢNG TRỊ

Cùng trong một "tua" du lịch xuyên Việt, ngày 28-29/2/ 2012, chúng tôi đến thành cổ Quảng Trị. Cảm giác đầu tiên, tôi thấy dường như quanh quẩn đâu đây những bóng hính chập chờn của các liệt sĩ vẫn đang lẩn quất. Cả khu thành cổ mướt mát màu xanh. Tôi có cảm giác màu xanh ấy như xanh hơn các nơi khác. Cầm một nắm đất trong tay, tôi bâng  khuâng cảm như trong tay tôi có cả xương thịt những chiến sĩ đã ngã xuống trên mảnh đất đẫm máu năm xưa.Tôi có cản giác như âm khí nặng nề bao trùm cả khu thành cổ.
Không phải là những nhà hoạch định chiến lược, nhựng tôi cứ nghi ngờ sự bảo thủ cố hữu của những vị chỉ huy khi đó. Họ bám lấy thành cổ làm gì khi xung quanh tàu bay, tàu chiến, pháo bày... vãi bom đạn như mưa mà thành cổ Quảng Trị như một cái phễu hứng bom. Sự cố thủ đến cuồng vọng ấy trở thành vô vọng khi mỗi tấc đất trong thành cổ phải gánh chịu hàng chục quả bom. Xương thịt của chiến sĩ ta trộn vào từng nắm đất.
Rồi khi giữ không được, ta phải rút lui thì dòng Thạch Hãn nước sông đỏ máu những người con ưu tú đã vĩnh viễn nằm xuống mà không hiểu họ cố thủ Quảng Trị để được gì?
Không thể so sánh việc cố thủ thành Quảng Trị với cố thủ STalingrát (của Nga) hay quyết tử bảo vệ Hà Nội năm 1946. Tình thế và nhiệm vụ khác nhau, hoàn cảnh khác nhau và mục tiêu hoàn toàn khác nhau.
Chúng tôi thắp hương cho các anh mà hầu như mắt ai cũng ngấn lệ.
Thăm bảo tàng Quảng Trị lại càng xúc động. Tôi ngồi ngay tại bàn ghi cảm tưởng xúc động viết mấy câu thơ. Đó là sự tri ân của tôi với đồng đội.
Xin các anh thông cảm.
Chúng ta như những vật tế thần. Khi đối mặt với cái chết. Ta lao lên dơ thân mình hứng chiụ đạn bom để rồi hôm nay... Buồn lắm các anh ơi!

Những dòng lưu bút xúc động
Xúc động, Trần Tuấn Tiến viết những dòng lưu bút ngay trên bàn ghi cảm tưởng của Bảo tàng Quảng Trị

Từ Hải Phòng, tôi đến đây
Bâng khuâng giọt lệ tràn đầy nhớ thương.
Nhớ khi bom đạn chiến trường,
Nhớ bao chiến sĩ kiên cường hy sinh.
Các anh không tiếc thân mình
Để cho tổ quốc thanh bình ngàn năm.
Ngậm ngùi nhớ đến các anh,
Cỏ xanh phủ kín tuổi xanh anh hùng.
Ngàn năm đất nước non sông
Tấm gương Quảng Trị sống cùng cháu con.
                                Ngày 28 /3/2012
Phút trầm tư bên tượng các chiến sĩ trong bảo tàng Quảng Trị

Trần Tuấn Tiến tại khu kỷ niệm "10 cô gái Đồng Lộc - Hà Tĩnh"
Vợ chồng Trần Tuấn Tiến vào viếng mộ các liệt sĩ, nghệ sĩ tại nghĩa trang Trường Sơn
Phó nhòm đã để lại một nhận xét mới về bài đăng của bạn "Kỷ niệm ngày 27/7/2013 - Cảm xúc ở thành Quảng Trị...":

Cố thủ thành cổ Quảng Trị - một sai lầm đáng tiếc. Không biết bao nhiêu sinh mạng của các chiến sĩ đã thành vật tế thần. Vô cùng thương tiếc các anh.

1 nhận xét:

Phó nhòm nói...

Cố thủ thành cổ Quảng Trị - một sai lầm đáng tiếc. Không biết bao nhiêu sinh mạng của các chiến sĩ đã thành vật tế thần. Vô cùng thương tiếc các anh.